NHỚ VỀ MIỀN ĐẤT LẠNH – ĐÀLẠT THÂN THƯƠNG ! VÀ GIẢI CỜ TƯỚNG GIAO LƯU TẠI CLB CAFÉ KỲ NGỘ NĂM 2019

DALAT = Dat Aliis Laetitiam Aliis Temperiem” Cho người này nguồn vui, cho kẻ khác sức khỏe). Nghĩa nguyên thủy : “Giòng suối của bộ tộc Lạt”(Ko Ho)

Vài dòng thương nhớ về thành phố sương mù, ngàn hoa

“Bao la đồi Thông vi vu gió mát,

Khúc hát thanh xuân Đàlạt ôi mến yêu! ”

Tiếng hát truyền cảm của ca sĩ tài tử Tử Vân trong nhạc phẩm Đàlạt Thương Mến, đã truyền thêm sức mạnh cho chiếc xe Mercedes đoàn Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu đang hì hục leo dốc Đèo Prenn đi vào địa phận thành phố mù sương, Đà Lạt, một thành phố nổi tiếng với khí hậu tươi mát, đuợc bao phủ bởi lớp sương mù lạnh lẽo quanh năm. Với những đồi thông bát ngát, bông hoa rực rỡ muôn màu muôn sắc; với những danh lam thắng cảnh mang sắc thái đặc thù địa phương mà bao du khách thế giới mộ danh đến viếng và nghỉ dưỡng; với những biệt thự xinh đẹp hoành tráng trên con đường Trần Hưng Đạo mà thế kỷ truớc người Pháp đã gọi Đàlạt với cái mỹ danh là Petite Paris!

Đây là chặng đường cuối cuộc hành trình mười ngày của hội cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu vừa làm công tác từ thiện, vừa giao lưu cờ tướng.

Đoàn chúng tôi gồm 10 thành viên. Truởng đoàn là anh Giang Văn, thủ quỹ chị Lê Ánh Hồng. Các thành viên gồm anh Trần Gia Long, anh Thông Trần, anh chị Nguyễn Văn Văn, anh chị Đào Trọng Đức, anh Trần Anh Khoa và anh Tô Tử Hùng. Chuyến vạn lý đồng hành của chúng tôi đã đi qua các địa phận Đà Nẵng, Tam Kỳ, Sài-gòn, Mỹ Tho, Bến Tre, Đồng Nai, Phan Rí Cửa, Phan Thiết và Đàlat.

Đàlat từng là thành phố của ngàn Thông. Nay nổi tiếng với danh xưng “Thành Phố ngàn Hoa”! Có thể ít người biết Đàlat còn nhiều con đường mang tên các loài hoa đặc trưng cho thành phố núi rừng bình yên và lạnh lẽo này. Ta có thể kể ra Đường Mimosa, Mai Anh Đào, Cẩm Tú Cầu, Hoa Hồng, Hoàng Oanh, Tường Vy, Đỗ Quyên và Phượng Tím.

Đàlạt là nơi chôn nhau cất rốn của tôi. Tôi yêu Dalat với tình cảm tha thiết và thân thương. Tôi sinh ra và sống cả thời thơ ấu trong tiếng thông reo của rừng núi cao nguyên gió mát, trong tiếng ộ ệ tìm phối ngẫu của ếch nhái, ểnh ương; trong tiếng dế gáy, tiếng rên rầu rỉ của ve hè; trong tiếng mưa tí tách vào những sáng mùa Đông, mưa phùn ướt áo… Tôi lớn lên trong nguồn sữa ngọt của dòng nuớc Hồ Xuân Hương; trong sự nâng niu, ôm ấp của vòng tay tươi mát thành phố mang tên Sương.

Nằm trên cao nguyên Langbian với độ cao 1,500m so với mực nuớc biển, Đàlạt thừa hưởng một khí hậu miền núi ôn hoà và dịu mát quanh năm. khắp các thung lũng Đàlạt luôn đuợc bao phủ bởi lớp sương tứ thời, người ta còn gọi Nàng là “Thành phố mùa xuân vĩnh cửu”!

Thời trung học, ông thầy môn Triết của tôi nói chữ DALAT được ghép từ những chữ đầu của câu cách ngôn Latin “Dat Aliis Laetitiam Aliis Temperiem” (Cho người này nguồn vui, cho kẻ khác sức khỏe). Tôi tôn trọng và mến cái nghĩa nguyên thủy của chữ Dalat “Giòng suối của bộ tộc Lạt” (Ko Ho).

Thành phố của mộng mơ với nhiều đường dốc vừa đi đã mỏi. Các điểm tham quan có nét đẹp tự nhiên với những tên gọi thật thơ mộng như Đồi Mộng Mơ, Hồ Xuân Huơng, Hồ Tuyền Lâm, Thác Prenn, Thung Lũng Tình Yêu, Con Đường Phượng Tím hoặc đượm chút thương cảm, hoài cổ như Hồ Than Thở, Đồi Thông Hai Mộ….đã cuốn hút hàng triệu du khách hàng năm đến thăm vùng đồi núi thông reo này.

Từng sống ở Đàlạt nhiều năm, nhưng khi xe tiến vào trung tâm Thành phố mà tôi cứ tưởng như bị lạc vào một vùng đất lạ. Đàlạt ngày nay thay đổi nhiều, đang vươn mình để sánh kịp với nhịp sống của thời đại mới.

Chúng tôi dừng chân tại khách sạn Tea Leaf ở đường Hai Bà Trưng. Sau khi tắm rửa nghỉ ngơi thoải mái, đoàn chúng tôi ra trung tâm chợ ăn khuya và bắt đầu đi khám phá chợ đêm Đàlạt.

Màn đêm buông xuống, khu chợ đêm đèn đốt sáng trưng như ban ngày. Chợ đêm là tụ điểm mua sắm thu hút du khách mọi miền, nên đa số sạp đều bán những đặc sản Đàlạt như mứt, khoai lang khô, artichaude khô v.v… và áo len cũng là mặt hàng người ta ưa thích. Bên cạnh đó là những quán cốc bán bia và đồ nhậu. Mực nướng ép máy chấm tương ớt cay vừa ăn vừa hít hà thật ngon miệng. Điệp và sò huyết húp với nuớc mắm thì tuyệt cú mèo. Cá tai tượng chiên xù, xôi gà chạy bộ, ngầu bín, ngọc dương bín… đều là những món ăn ưa thich được du khách chiếu cố tận tình. Đang nhiệt tình thưởng thức các món ăn khoái khẩu thì thình lình một cơn mưa ập đến không một lời báo truớc. Tháng 5,6,7…10 là những tháng mùa mưa, thảo nào! Cơn mưa thật lớn xem chừng ông trời khóc to vì thương dân đen nghèo khổ kiếm không đủ ăn mà ông cũng vô kế khả thi. Rồi mưa cũng tạnh. Đêm se se lạnh. Chúng tôi trở về khách sạn để nghỉ ngơi sau một ngày đi đường mệt nhọc.

Về quê cũ gặp bạn cố tri là điều vui nhất trong đời. Anh Lê Tài, người bạn cờ Đàlạt mấy mươi năm của tôi, là con người vui tính, nghĩ gì nói đó. Quan hệ giữa chúng tôi cũng “ngộ” lắm. Cờ Anh hơn tôi “tí xíu”, mà “tí xíu” này lại có biên độ lớn theo sự diễn dịch của anh! Hễ mỗi lần gặp tôi là đòi chấp 3 tiên. Tôi vui vẻ nhận lời và lần nào tôi cũng thua! Phen này gặp lại, anh Tài có dịp kể chuyện đánh cờ cho mấy anh em đoàn Úc trên xe nghe. Cuối cùng anh phán một câu: “Tô Tử Hùng CỜ VỊT”! Cả xe cười ầm lên. Anh Tài vui lắm vì vững tin phần phán xét thông minh, sáng suốt của mình. Tôi cũng rất vui vì đang làm một “việc thiện”, nhất là việc mang niềm vui và hy vọng đến cho người khác mà chẳng tốn xu ten nào.

Đuợc sự ưu đãi thiên nhiên địa lý, khí hậu Đàlạt lúc nào cũng nằm trong khoảng 16 đến 20độ C. Các cô trinh nữ vùng đất lạnh cũng được trời ban cho làn da trắng nõn, môi son má hồng, trông thật quyến rũ. Tôi là người hơi đa cảm, nhất là khi về Đàlạt tôi hay thả hồn về những kỷ niệm xa xưa… Hồi đó nữ sinh các truờng trung học Bùi Thị Xuân, Couvent Des Oiseaux mỗi sáng đến truờng trong bộ áo dài trắng thướt tha, thùy mị làm mê tít biết bao đứa con trai Dalat. Có đứa bạo mồm còn chạy theo và buông lời chọc ghẹo:

“Cô kia má đỏ hồng hồng,

Cho anh hỏi nhỏ có chồng hay chưa?”

Những người từng sống ở Đàlạt lâu năm phải biết trong đường hẻm Như Tịnh khu rạp hát Ngọc Hiệp đường Phan Đình Phùng có ông già người Bắc nấu món Mì Quảng rất ngon miệng. Tôm khô, thịt ba rọi, su su bằm nhỏ rồi hầm với nuớc soup xí quách. Bánh phở nhuộm nghệ vàng, rau muống chẻ, xà lách sắc mỏng, đậu phộng rang đăm nhuyễn, ớt bằm, bánh tráng nướng… những vật liệu tầm thường này qua bàn tay khéo léo, điệu nghệ của ông, đã đuợc biến chế thành món Mì Quảng ngon miệng độc nhất vô nhị như một phép lạ mà mãi đến nay tôi vẫn còn ghiền. Tôi đã từng đi ăn Mì Quảng khắp 3 miền Bắc, Trung, Nam và gần đây nhất ở Tam Kỳ và Đà Nẵng nhưng không làm sao tìm lại đuợc cái huơng vị độc đáo ngày xưa.

Dĩ kỳ hội hữu

Với tinh thần giao lưu, học hỏi và tạo nhịp cầu kết nối tình thân giữa hai hội cờ ở hai địa cực trái đất, Hội Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu đã đến thăm CLB Kỳ Ngộ tọa lạc tại trung tâm thành phố Đàlạt vào sáng 09/5/2019 như đã hẹn.

Hai chữ “Kỳ Ngộ” hiểu theo nghĩa thông thường là cuộc gặp gỡ lạ lùng, có lẽ chủ nhân Câu Lạc Bộ là tay “thâm nho” thứ thiệt, đã chơi chữ một cách tài tình lồng vô cái ý : đây là nơi gặp gỡ của người yêu cờ thật hay, thật tự nhiên. Hai chữ “Kỳ Ngộ” cũng khiến tôi nghĩ ngay đến tác phẩm Bích Câu Kỳ Ngộ, một truyện tình thơ lục bát giữa Tú Uyên và Giáng Kiều đã học thời trung học. Kết cục câu truyện có hậu. CLB Kỳ Ngộ cũng sẽ trường tồn để tạo sân chơi cho anh em kỳ thủ Đàlạt có chỗ giao lưu, luyện võ.

Đoàn chúng tôi được sự tiếp đón nồng nhiệt, thân tình của anh Dương Tấn Phương, chủ nhân CLB Kỳ Ngộ và anh Ngô Kỳ Vinh, một người đa tài đa nghệ cả văn lẫn võ, tinh thông Hán lẫn Việt. Hai Anh đều là những người có máu đam mê và tâm huyết với bộ môn cờ Tướng. Theo hai anh cho biết hiện đang nỗ lực đầu tư cho thế hệ truyền thừa, nghe mà kính phục.

Khi bước vào CLB ta nhìn thấy ngay những câu đối về cờ với những nét thảo bay bướm tuyệt vời, bút lực thấu tận giấy được lộng kính treo trên tường. Hỏi ra mới biết đây là những tuyệt tác và trân quý của danh gia Thư Pháp Ngô Kỳ Vinh. Tôi thích lối viết thảo thanh thoát, tự tại không gò bó, lưu xuất tự nhiên từ trong tâm của anh. Anh cho biết còn một căn “nhà ma” ở Kỳ Ngộ 2, trong đó Anh có hàng trăm tác phẩm trưng bày và có nhã ý mời chúng tôi đi tham quan chiều nay, rất tiếc vì thời gian eo hẹp nên đành bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Tôi ghi lại vài câu tôi tâm đắc trên tường như “Cách đánh cờ của bạn ra sao, người ta có thể luận bạn như thế đấy” hoặc “Đỉnh cao của Cờ Tướng là để giao lưu, tìm bạn giải khuây thư giản, tìm thú vui chơi cờ”.

Cuộc giao lưu cờ theo phương thức thi đấu đồng đội. Mỗi bên đưa ra 6 kỳ thủ, đấu 6 vòng. Thời hạn mỗi ván 25 phút không cộng giây. Thắng 3 điểm, huề 1 điểm, thua 0 điểm. Điểm qua lực lượng đôi bên, CLB Kỳ Ngộ có phần ưu thế hơn, các chiến tướng đều là những chàng thanh niên đẹp trai, đang thời kỳ sung sức ở phong độ cao. Trong khi đoàn Úc có tới 4 ông “đức cao vọng trọng” trên 60 và “giã từ vũ khí” đã lâu! Câu nói “Càng già càng dẻo càng dai” hoàn toàn không thích hợp ở đây vì chúng tôi chưa leo dốc (Đàlạt) đã…thở! Việc gìn giữ bờ cõi, biên cương là trọng trách giành cho hai chiến tướng trẻ Trần Anh Khoa và Đào Trọng Đức.

Cuộc chiến khơi mào. CLB Kỳ Ngộ quả là lợi hại, mới vòng đầu đã dẫn truớc tỷ số 4/2. Đoàn Úc tuy chân yếu tay mềm nhưng tinh thần chiến đấu cao độ, luôn cố gắng tạo những khó khăn để kèm bớt bước tiến như vũ bão của đội bạn. Rồi cuộc chiến gây cấn nhưng đậm tình thân hữu cũng kết thúc, CLB Kỳ Ngộ đã thắng với một tỷ số khá chênh lệch và thuyết phục. Úc về nhì nhưng cũng có phần thưởng khích lệ. Mọi người đều vui vẻ!

Trong buổi tiệc chia tay khoản đãi những người bạn cờ đến từ lục địa bên kia trái đất, CLB Kỳ Ngộ đã tặng đội Úc một bức tranh chạm bút lửa, một món quà độc đáo kỷ niệm thân thương mang tính rất Dalat.

Chúng ta vô cùng trân trọng sự quý mến và tình thân của CLB Kỳ Ngộ đã giành cho ta và mong ngày nào đó được tái ngộ những người bạn phương xa.

Hung To

Advertisements

HIẾN TẶNG HUYẾT THANH

Huyết thanh (hay còn gọi là huyết tương) của Bạn có thể cứu giúp nhiều người.

Tại sao hiến huyết thanh?

Bốn thành phần cấu tạo trong máu của con người: hồng huyết cầu, bạch huyết cầu, tiểu cầu và huyết thanh. Huyết thanh là thành phần có nhiều chức năng nhất trong máu của Bạn. Nó được dùng để tạo ra 18 cách chữa trị khác nhau trong việc cứu sống mạng người khi lâm vào những trọng bịnh như:

  • Ung thư và bệnh bạch cầu
  • Bệnh hoại huyết
  • Những biến chứng khi phụ nữ mang thai
  • Những bệnh về não và thần kinh
  • Trị chứng suy giảm hệ miễn dịch, giúp trở lại cuộc sống bình thường.

Càng nghiên cứu nhiều hơn những công dụng của huyết thanh cũng như sự tiến bộ trong việc áp dụng những công dụng nầy, nhu cầu huyết thanh càng tăng lên.

Ở Úc thiếu rất nhiều huyết thanh cho việc cứu sống người bệnh trên toàn quốc.

Tiến trình hiến huyết thanh như thế nào?

Để thực hiện việc hiến tặng nầy, máu của Bạn sẽ được truyền qua một chiếc máy ly tâm. Máy nầy làm việc rất nhanh nhằm tách rời huyết thanh ra khỏi những thành phần khác của máu. Huyết thanh được giữ lại và ngay lúc đó trả lại cơ thể hồng huyết cầu, bạch huyết cầu, tiểu cầu. Khi đó Bạn cũng sẽ đồng thời nhận được một ít nước khoáng để giúp thay thế cho lượng chất lỏng vừa hiến tặng.

Tùy theo số cân cơ thể và chiều cao từng người, nhưng hiến khoảng 800ml huyết thanh được kể là an toàn.

Cuộc hẹn đầu tiên Bạn nên dành khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ. Bạn sẽ trả lời vài câu hỏi, được thử máu và nghỉ ngơi sau khi hiến tặng. Những lần sau chỉ cần một tiếng là đủ. Nên đem theo điện thoại, máy nghe nhạc hay một quyển sách để đọc trong thời gian trên giường hiến máu.

Tiến trình hiến huyết thanh gồm có:

  1. Máu sẽ được rút ra từ tĩnh mạch trên tay, đưa vào một chiếc máy ly tâm
  2. Huyết thanh được giữ lại bằng phương tách rời rất nhanh bởi chiếc máy ly tâm nầy,
  3. Máu sẽ được an toàn đưa trở lại vào cơ thể cùng với một ít nước khoáng.

Tiến trình nầy được lặp đi lặp lại cho đến khi đủ số lượng cho lần hiến tặng

Tôi có thể hiến huyết thanh thường xuyên không?

Bạn có thể cho huyết thanh hai tuần một lần. Nhiều người thích hiến thường xuyên mỗi tháng. Tuy nhiên, Bạn muốn cách nhau bao lâu tùy ý.

Làm sao tôi có thể hiến huyết thanh?

Là người hiến tặng huyết thanh, Bạn phải:

  • Tuổi từ 18 đến 70
  • Nặng từ 50 ký trở lên
  • Đáp ứng những yêu cầu cần thiết trong bảng vấn đáp dành cho người hiến tặng (Donor Questionnaire).

Khả năng hiến tặng huyết thanh còn tùy thuộc vào tĩnh mạch và lượng huyết sắc tố của Bạn. Cả hai điều nầy sẽ được nhân viên giúp xem xét tại trung tâm hiến máu. Bạn sẽ được nhắc nhở uống ba ly nước lạnh hay nước trái cây đầy trước giờ hẹn.

Có những biến chứng nào từ việc hiến huyết thanh không?

Thỉnh thoảng khi tiếp nhận nước khoáng vào cơ thể, vài người có cảm giác lạnh. Nhân viên sẽ đem đến cho Bạn chiếc mền để làm ấm và dễ chịu.

Một lượng nhỏ chất chống đông máu hòa tan khi lấy máu ra nhằm tránh việc đông đặc trong ống dẫn, chất nầy có thể đưa đến cảm giác ngứa xung quanh môi và mũi, nhưng không đáng ngại. Nhân viên sẽ cho Bạn vài viên kẹo Quickeze để giảm thiểu cảm giác nầy.

Đa số những người hiến tặng huyết thanh lần đầu đều cảm thấy hoàn toàn tốt đẹp và có ý tưởng êm dịu khi nghĩ đến việc cứu giúp tha nhân mà họ đã âm thầm thực hiện.

Le Tran

NGƯ ÔNG VÀ BIỂN CẢ

Văn hào Ernest Hemingway sinh năm 1899, tự kết liễu đời mình vào năm 1961. Ông để lại nhiều áng văn bất hủ, trong đó có một tiểu thuyết ngắn mà mỗi khi nhắc đến ông người ta đều phải nhớ, đó là quyển “Ngư Ông và Biển Cả”.

Nhân vật chính của câu chuyện là một lão ngư phủ người Cu-ba. Giữa biển khơi, suốt ba ngày đêm ròng rã, ông đã chiến đấu để vật lộn với một con cá kiềm khổng lổ khi nó mắc câu. Sang đến ngày thứ ba, ông dùng lao đâm chết con cá, buộc nó bên mạng thuyền và lôi vào bờ.

Dọc đường, đàn cá mập đánh hơi được, đã xông tới tấn công như vũ bão. Với một cố gắng phi thường, ông lão giết chết nhiều con cá mập để bảo vệ chiến lợi phẩm của mình. Nhưng khi về tới bến, ông nhận ra rằng con cá kiềm mà ông tốn bao công sức gìn giữ đã bị đàn cá mập rỉa hết thịt, chỉ còn trơ lại một bộ xương.

Chiến đấu cho đến cuối cùng mà chẳng được gì cả, nhất là hình ảnh đơn độc của lão ngư phủ giữa biển khơi giúp người ta hiểu được phần nào nỗi cô đơn của văn hào Hemingway để giải thích vì sao ông tự kết liễu đời mình bằng một viên đạn bắn vào đầu. Con người tìm đến cái chết khi không còn đủ sức chịu đựng nỗi cô đơn. Trong cơn bỉ cực, chết là một con đường giải thoát.

Nhưng cuộc chiến đấu tới cùng của lão ông cho chúng ta thấy sự vĩ đại của bản năng loài người. Có khi chỉ một mình giữa trùng trùng biển động, con người dám lội ngược dòng, vượt lên nỗi sợ hãi thường tình để tìm đến bến bờ. Sống giữa xã hội đảo điên cũng thế. Biết bao anh hùng, liệt nữ một mình chống chọi với thế lực thấp hèn, dám sống theo lương tri lẽ phải, cung hiến cuộc đời cho lợi ích tha nhân. Cuộc chiến đấu của họ lắm khi rất cô đơn, nhưng với niềm tin mãnh liệt, họ biết mình cuối cùng rồi sẽ về đâu.

THÔNG BÁO VỀ VIỆC THAM DỰ GIẢI CỦA NHỮNG KỲ THỦ ĐẾN TỪ CÁC NƠI NGOÀI NƯỚC ÚC

Ban Điều Hành Hội Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu trân trọng thông báo cùng quý kỳ hữu đến từ các nơi ngoài nước Úc như sau:

  1. Giải Cờ Từ Thiện Toàn Úc 2019 chỉ là một giải nhỏ có tính cách tiếp nối và phát triển phong trào Cờ Tướng tại Úc. Hội chúng tôi lượng sức mình không đủ khả năng tiếp đón chu đáo nếu ngõ ý mời quý kỳ hữu đến từ các nơi khác ngoài nước Úc.
  2. Tuy nhiên, đây là một Giải Cờ Mở Rộng, dành cho tất cả những ai đang có mặt tại Úc trong thời gian thi đấu, mọi người đều có quyền ghi danh tham dự. Vì thế, những người hâm mộ Cờ Tướng, dù đến từ bất cứ nơi nào, cũng được hoan nghinh nếu muốn dự Giải với chúng tôi.
  3. Người tham dự phải ghi danh trước Thứ Năm ngày 31 tháng 5, 2019. Lệ phí $20 + $10 (Úc kim) góp vào quỹ Từ Thiện. Số tiền nầy đóng khi đến dự Giải.
  4. Người tham dự sẽ được cung cấp miễn phí điểm tâm cho hai ngày cùng với hai bữa trưa và nước uống.
  5. Những tin tức về Giải Cờ Từ Thiện Toàn Úc 2019, xin vui lòng truy cập nơi website: www.australiafriendshipchess.org.

有关澳洲以外棋手参加2019年全澳象棋慈善赛通知

澳洲象棋联谊会对澳洲以外棋手郑重声明如下

1。2019年全澳象棋慈善赛乃係一项在澳洲推动与发展象棋的小赛事,本会自知人力资源有限,量力而行,因此不预算邀请澳洲以外棋手参赛。

2。然而这是一项公开赛,任何棋手只要在赛事期间逗留在澳洲的话,均可报名参加。因此,我们欢迎世界任何角落的象棋爱好者来参与

3 。参赛者需于星期四 31/5/2019 前报名。报名费 $20澳元,另加$10 澳元作为慈善基金儲蓄。可在比赛当日交纳。

4。比赛两天均有早餐,午餐及茶水免费款待。大会同时邀请棋友们在闭幕完毕后留下参与十週年联欢晚会。其余雜费各自料理

5。更多有关2019全澳象棋慈善赛资讯,請登陆: www.australiafriendshipchess.org

MÊ CỜ

M

Trên vỉa hè Sài-gòn hôm nọ có hai kỳ thủ say mê đấu trí một ván cờ gay cấn. Thình lình họ nghe tiếng kèn đám tang của ai đó đi ngang qua. Một trong hai người buông cờ đứng dậy ngã nón đứng nghiêm mặc niệm với thái độ buồn bã, thương tiếc. Người kia rất đỗi ngạc nhiên.  Khi đám tang đi khuất, liền nói: Tôi chơi cờ với ông rất lâu nhưng chưa hề biết ông là người có đạo nghĩa với những người chết như vậy. Ông trả lời: Hôm nay là đám tang của vợ tôi nhưng ghiền cờ quá, ra đánh với ông vài ván. Tôi với bả sống với nhau hơn 40 năm, nên tỏ một chút lòng thành.

Mê cờ đến nỗi không ở nhà lo đám tang của vợ xưa nay hiếm thấy. Dĩ nhiên đây chỉ là một câu chuyện chọc cười thiên hạ và châm biếm mấy tay ghiền cờ tướng nặng. Nhưng biết bao lần trong đời, vì mãi mê hơn thua trên mặt trận cờ mà chúng ta bỏ bê gia đình, xao lãng việc làm ăn và trốn tránh trách nhiệm với cộng đồng xã hội.

Chuyến đi Adelaide tham dự Giải Cờ lần nầy đoàn Melbourne chúng tôi được đón tiếp rất chu đáo, nhiệt tình. Chiều thứ Bảy anh em hân hạnh dự một bữa cơm chay có ca nhạc do gia đình Ông Ngô Ngân khoản đãi tại chùa A-di-đà. Hôm đó chúng tôi còn có diễm phúc diện kiến sư thầy Thích Hạnh Châu để được đàm đạo và giải đáp những thắc mắc trong giáo lý huyền diệu của nhà Phật. Giữa khoảnh khắc thiêng liêng tĩnh mịch đó, bỗng dưng quá khứ hiện về rõ từng nét một khiến tôi phải cầm bút viết lên những dòng chữ nầy như một lời tâm sự.

Khi tôi còn là cậu bé 6, 7 tuổi, trong gia đình có hai người cô là những phật tử thuần thành. Mặc dù không thường đi chùa, nhưng khi hai cô đem những bài kinh tụng về, tôi thích thú đọc và thuộc lòng từng chữ một. Hai cô ngạc nhiên lắm, thường đùa với cha tôi: Chắc thằng bé sau nầy làm thầy chùa quá anh Hai ạ! Lớn lên một chút, cha con tôi vào sinh sống tại Sài-gòn. Lúc ấy thân sinh của tôi đã trở thành một tín đồ Cơ-đốc-giáo và tôi thường đi lễ ở nhà thờ, cũng học thuộc lòng nhiều phần trong Kinh Thánh, nhưng trong tâm trí tôi vẫn nhớ nằm lòng những bài kinh Phật.

Khi tôi vào lớp Nhất, chuẩn bị thi vào trường trung học công lập Hồ Ngọc Cẩn, trong lớp có một anh tu sĩ Phật giáo lớn hơn chúng tôi nhiều tuổi nhưng học chung. Tôi và anh cùng đi con đường từ trường về nhà nên sớm trở thành đôi bạn chí thân. Nhiều hôm tôi được ở lại chùa ăn cơm chay với anh, lấy làm thích lắm. Khi biết tôi thuộc nhiều câu kinh kệ, anh càng quý mến tôi hơn. Cuối năm anh không thi đậu nên chúng tôi đành chia tay, mỗi người theo học một nơi khác. Trước khi từ giã anh nói: Ngày mai em trở lại chùa anh sẽ có một món quà tinh thần đặc biệt cho em. Không để tôi thắc mắc, anh nói món quà đó là anh sẽ xin cho tôi được diện kiến sư phụ chủ trì, một đại đức đã giáo huấn anh nhiều năm qua. Tôi hiểu tâm ý tốt lành của anh, người có tấm lòng từ bi độ lượng và với tình bạn thân thiết, anh muốn tôi vào chùa, mặc áo nâu sồng, trở thành người bạn đồng môn.

Hôm sau, tôi chuẩn bị chỉnh tề đến chùa như đã hẹn. Khi vào phòng khách chúng tôi thấy sư thầy đang đánh cờ với một người khác. Anh bạn của tôi chắp tay thưa: Bạch thầy, hôm nay con dẫn em T. đến xin thầy chỉ dạy. Thầy nói: Ờ được, con ngồi đây chờ thầy một lát. Bạn tôi vẫy tay bảo tôi ngồi xuống ghế, còn anh ra bên ngoài. Tôi chờ cho đến khi thầy xong ván cờ. Nhưng rồi thầy vẫn chưa nói chuyện với tôi mà bày cờ lại đánh tiếp. Ván cờ kéo dài rất lâu, tôi thì cứ ngồi đó, hai người vẫn say đắm hơn thua từng nước một. Tôi nghĩ lúc ấy thầy đã quên mất rằng có một cậu bé đang đợi. Chờ mãi đến khi mệt mỏi, tôi xin thầy ra sân một chút. Thầy nói: Ờ, con ra ngoài chờ, khi nào xong ta sẽ gọi con. Nhưng rồi đến sẫm tối, tôi vẫn không nghe thầy gọi. Sau nầy tôi mới biết hôm đó thầy cứ thua mãi nên cố đánh để gỡ lại mà đành lỡ hẹn. Bây giờ nghĩ lại, biết đâu nếu thầy ngừng bàn cờ, bỏ thì giờ trò chuyện với tôi, cuộc đời tôi đã đổi khác, tốt đẹp hơn nhiều. Tôi vẫn còn tiếc mãi, nhất là anh bạn tốt của tôi lấy làm ái ngại lắm lắm! Cho đến từng tuổi nầy tôi vẫn ghi khắc trong tâm tình bằng hữu hiếm quý mà tôi có được với một người anh hiền từ, đức hạnh.

Cờ tướng có sức thu hút rất mạnh, khiến ta say đắm. Người muốn cao cờ phải có đam mê, phải chịu khổ công luyện tập, phải suy nghĩ chín chắn từng nước đi, từng thế cuộc. Đó là một môn thể thao trí tuệ mà những ai mong đạt đến đỉnh cao nghệ thuật cần phải trau giồi, tinh luyện. Nhưng cũng có khi vì niềm đam mê mãnh liệt đó khiến chúng ta đánh mất chính mình, bỏ lỡ những cơ hội quý báu giúp ích cho tha nhân, cho cuộc đời. Người chơi cờ nên biết cân bằng ưu tiên. Thực ra giá trị của gia đình, sự tiến bộ của bản thân, công việc làm ăn, trách nhiệm với dân tộc luôn luôn cao trọng hơn là sự thắng thua trên ván cờ nhỏ.

Biết được như thế ta mới hiểu thế nào là ứng dụng triết lý kỳ diệu của Cờ Tướng vào kiếp nhân sinh.

Lê Trần 12/2/2019.

THÀNH QUẢ MƯỜI NĂM

T
Thấm thoát mà Hội Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu đã thành lập mười năm. Chúng ta sẽ kỳ niệm sinh nhật vào dịp tổ chức Giải Cờ Toàn Quốc 2018.
Ngẫm nghĩ lại một chặng đường dài, Bạn và tôi sẽ tự hỏi: Thành quả quan trọng nhất của Hội sau mười năm là gì? Phải chăng là những giải Cờ lớn nhỏ đã từng tổ chức? Hay là những phần thưởng anh em đoạt được? Hoặc kỳ nghệ phát triển đến một mức độ cao xa? Tất cả những điều nầy quả thật đều có. Nhưng suy cho cùng, thành quả lớn nhất mà chúng ta có được sau một thập niên miệt mài xây dựng, đó chính là biến đổi một tập thể bị thiên hạ dè bỉu ăn không ngồi rồi, phí phạm thì giờ, bỏ bê gia đình, chểnh mãng công việc, trở thành một Hội Cờ Tướng được nhiều người quý mến, tôn trọng.
Người ta thường nói: Đánh đổ một bức tường dễ hơn phá vỡ một thành kiến. Thế mà anh em chúng ta, mỗi người góp một phần công khó, không quản ngại với những việc nhỏ nhặt, dần dần đã thay đổi thành kiến của nhiều người đối với bộ môn giải trí thường bị xem là vô ích cho xã hội.
Bí quyết nào đưa đến thành quả đó? Tổ chức hay, chưa đủ. Giải thưởng lớn không hẳn là một lý do. Đông người tham dự chỉ là một yếu tố phụ. Chiếc chìa khóa kỳ diệu chính là chúng ta biết kết hợp Công Tác Từ Thiện với bộ môn Nghệ Thuật Trí Tuệ. Từng đồng xu, từng việc làm, từng đóng góp lớn nhỏ đem niềm vui đến Thương Phế Binh, an ủi Trẻ Mồ Côi, khích lệ Học Sinh Nghèo, Người Khuyết Tật, cứu trợ Nạn Nhân sóng thần, bão lụt đi song song với sinh hoạt Cờ Tướng, lần hồi đã được nhận diện bởi những người bên ngoài, để rồi tự họ mở miệng khen rằng Hội Cờ Tướng nầy không phải chỉ biết hơn thua trên bàn cờ mà còn chia xẻ miếng cơm manh áo với những người bất hạnh, kém may mắn. Bây giờ chúng ta có thể hãnh diện sánh vai với các tổ chức, hội đoàn khác trong công cuộc kiến tạo xã hội thịnh vượng và nhân ái.
Chúng ta không lấy thành quả đó để sinh lòng kiêu căng, tự mãn, nhưng vui mừng biết rằng mình đã đi đúng đường, đúng hướng. Và ngày nào còn sinh hoạt dưới danh nghĩa Hội Cờ Tướng Thân Hữu Úc Châu, ngày đó chúng ta sẽ hết sức mình mang hạnh phúc, dù là nhỏ nhoi, đến với tha nhân. Bởi vì cứu cánh thực sự của Hội không phải chỉ là nơi thao luyện một môn giải trí lành mạnh mà còn là môi trường cho những anh em mang sẵn tấm lòng bác ái được chắp cánh bay cao, thể hiện tình người. 
Huy hiệu của Hội là con SĨ, nói lên phẩm chất của một kỳ thủ. Mỗi người cố gắng hành xử nét Sĩ trên bàn cờ và giữa sinh hoạt hằng ngày. Có như thế, khẩu hiệu “LẤY CUỘC CỜ LÀM ĐẸP CUỘC ĐỜI” luôn luôn là niềm cảm hứng cho mọi sinh hoạt Cờ Tướng của Hội chúng ta.
Melbourne 14/11/2017
Tom Tran